“Kéo cắt lông mũi”: Bài học kinh doanh đáng suy ngẫm

Trong kinh doanh, thương trường như chiến trường, sách lược và thủ đoạn tiêu thụ của nhà kinh doanh thương mại các nơi trên thế giới cũng thiên biến vạn hóa, họ tính toán rất cao tay, khiến người khác không ngờ tới. Câu chuyện kinh doanh “Kéo cắt lông mũi” của Cripite dưới đây sẽ cho bạn nhiều bài học kinh doanh mới, đáng suy ngẫm.

Trích từ "100 thương hiệu tạo dựng thành công"




Ở Mỹ có một công ty rất nổi tiếng, tên là Cripite, kinh doanh một thứ hàng không đáng kể, nhưng nổi tiếng khắp nước Mỹ và cả nước ngoài.

Cripite chuyên kinh doanh “Kéo cắt lông mũi” chuyển qua bưu điện. Công ty thường quảng cáo trên các tạp chí có ảnh hưởng và lượng phát hành lớn. Trong lời quảng cáo dùng câu đơn giản, rõ ràng, khách hàng chỉ cần viết rõ địa chỉ và trả tiền tương đương với giá bán lẻ ở thị trường, không lâu sau sẽ nhận được chiếc kéo cắt lông mũi xinh xắn.

Quảng cáo như vậy gây sự chú ý và hiếu kỳ của đông đảo độc giả, họ không ngại bỏ ra 3 USD để thử hư thực. Quả nhiên nhanh chóng nhận được chiếc kéo cắt lông mũi của công ty Cripite gởi bưu điện tới. Kéo sắc, dễ sử dụng, không ai không trầm trồ, thương hiệu của công ty càng được lan truyền rộng.

Mọi người sẽ thắc mắc, công ty Cripite buôn bán nhỏ như vậy làm sao có lợi nhuận? Sự thật lợi nhuận của nó không ở kéo cắt lông mũi mà ở con đường do kéo cắt lông mũi mở ra.

Chúng ta đều biết, bất cứ ai cũng có thể dùng kéo bình thường để cắt lông mũi của mình, chẳng mấy ai cần đến kéo cắt lông mũi chuyện dụng. Cho dù có, họ cũng có thể mua được ở bất cứ cửa hàng nào, đâu cần thiết phải mua qua bưu điện thứ hàng nhỏ bé đó.

Công ty, khiến rất nhiều người vốn không cần thiết lắm thứ nhỏ nhặt này lại thích thú muốn thử, như vậy là mục đích của công ty đã đạt được.

Thì ra, công ty Cripite triển khai dịch vụ kiếm tiền bằng cách cho thuê danh sách khách hàng mua kéo cắt lông mũi qua bưu điện. Họ nhập tên tuổi, địa chỉ khách hàng mua qua bưu điện vào máy tính, sau đó bán cho các công ty mua bán hàng qua bưu điện khác, công ty quảng cáo, công ty dịch vụ tư vấn,…

Đồng thời công ty cũng nhận làm dịch vụ tuyên truyền quảng cáo cho các nhà kinh doanh và công ty dịch vụ quảng cáo khác, khi gởi kéo cắt lông mũi của mình thì gởi kèm đồ quảng cáo hàng hóa khác, từ đó có thể thu được một khoản tiền.

Thu lợi qua thủ đoạn kinh doanh này của Cripite hết sức khả quan. Kéo cắt lông mũi, do một công ty dụng cụ dao kéo ở New York nhận làm, thông qua bưu điện bán mỗi chiếc 2,99 USD, lợi nhuận chỉ có 6%, tương đương 0,18 USD.

Nhưng mỗi lần thực hiện thành công một vụ bán qua bưu điện thì danh sách khách hàng sẽ tăng thêm một tên mới. Danh sách này cho thuê hoặc đem bán mỗi tên có thể thu được từ 0,03 đến 0,75 USD, mỗi danh sách có thể bán được nhiều lần.

Như vậy thu nhập của nó gấp nhiều lần so với số tiền bán kéo kiếm được, cộng thêm thu nhập gởi kèm sản phẩm tuyên truyền quảng cáo khác cho khách hàng thì thu nhập càng lớn.

Kéo cắt lông mũi Cripite đều in mác Cripite. Công ty đặt đại lý bán hàng qua bưu điện ở hàng ngàn địa điểm khắp nước, khiến thương hiệu càng lan rộng. Sự thành công về kinh doanh của Cripite khiến người ta không thể hiểu nổi.

Theo một bài báo trên tập san Tiền tệ ở Washington thì: Số người mua kéo cắt lông mũi Cripite qua bưu điện đã gửi phiếu đặt tạp chí này rất nhiều và những người đó cơ bản không biết vì sao tạp chí này lại biết tên tuổi và địa chỉ của họ.

Một dự án phần mềm trong đời thực....

Chuyện là thế này: bỏ cả buổi chiều ra để họp (vẽ và quát nhau là chính) về sản phẩm phần mềm, cho đến gần cuối thì phát hiện ra quá nhiều chỗ sai lệnh vì thuật ngữ bị hiểu nhẩm, khái niệm bị hiểu nhầm, mong muốn cũng bị hiểu nhầm, .... tùm lum nhầm cả.

Thế nên post lại cái tranh cũ cách đây hơn 10 năm về dự án phần mềm, nó không những có vẻ giống mà là giống 100% luôn.


Visual Studio Code - Công cụ soạn thảo, lập trình, ... toẹt vời...

Chiện là thế này:

  1. Lâu rồi không viết cái gì cả... :p
  2. Mới tậu con MacBook Pro 13 TouchBar, giờ chạy macOS là OS chính cho client, phần viết mã cho back-end thì vưỡn xài C# (vì fully async). C# thì có thể viết mã bằng Visual Studio for Mac (vốn gốc là Xamarin Studio), dưng cần nhiều loại services khác nhau nên vẫn dùng Windows 10 cho chạy trong máy áo của Parallels.com (thế là đi toi $99/year)
Phía client thì trước toàn dùng Sublime Text 3, phải cài cắm một mớ plug-ins vào nữa, dùng thì cũng sướng, mỗi cái cứ xểnh ra tý là bạn ý mè nheo mình bỏ ra $70 để mua.

Giờ cái Visual Studio Code đã là v1.12 (sau 2 năm 1 tháng bổ sung - kể từ ngày ra mắt 4/2015), giờ quá là ngon thế nên thử phát, rồi quyết định dùng chính làm công cụ ở phần font-end.



Lý do thì bao gồm mấy lý do sau:
  1. Nhanh, nhẹ (ngang ngửa với Sublime Text), tất nhiên là chạy ngon trên Mac, Linux (Windows thì mặc định rồi)
  2. Hỗ trợ block folding (thu gọn/mở các khối), lưu trại thái thu gọn/mở khi khởi động lại (Sublime Text không có món này, mỗi lần mở lại muốn gọn để lướt nhanh thì phải làm lại bằng tay khá mệt, giờ Visual Studio Code làm ngon thì lại càng có lý do để bye bye Sublime Text)
  3. Tích hợp sẵn git & terminal, mở ra gõ vài phát rồi đóng lại rồi mở lại rồi...
  4. Plug-ins thì có sẵn một mớ, giờ đang phang Ionic/Cordova mí cả Angular nên mấy cái plug-ins này quá ngon (chưa kể cái plug-in hiện file icons nữa)
  5. Dùng lại được các theme đã customized cho Sublime Text
  6. TypeScript thì native support luôn (vì VS Code được viết chính bằng TypeScript mờ)
Thế nên xài đi thôi, download ở đâu thì hỏi anh Gúc nhé...


MP3.HQLinks - Tải nhạc chất lượng cao từ Zing MP3 (không cần tài khoản VIP)

Update 6/2017: vào đầu tháng 4/2017 các bẹn VNG đổi toàn bộ API và nâng cấp mobile apps nên giờ API không dùng được nữa, không download được trực tiếp nữa.

Nếu muốn download thì dùng cái này: https://linksvip.net/get-link.html#GetlinkZingMP3

---------------------------

Mấy năm trước có viết cái tool để dùng cho bản thân khi cần download nhạc từ mấy site nhạc kiểu như Zing MP3, Nhạc Số, ... về (tất nhiên là nhạc chất lượng cao 320kbps - HQ - high quality), thi thoảng dùng thấy có lỗi hoặc các bạn ý thay đổi thì lại cập nhật lại.

Giờ thì nhacSO.net ngỏm (đóng cửa), còn mỗi cái Zing MP3 mà các bạn ý cứ đổi mới hay sửa linh tinh, lại gần Tết nên thi thoảng lại có anh em hỏi "tại sao không download được?". Thế nên bỏ ra ít thời gian sửa/viết lại chút để mềnh cũng dùng luôn. Giờ đã ngon lành nên share để anh chị em dùng, đồng thời cũng đặt ở chế độ mã nguồn mở (open source) để nhỡ các bạn ở Zing MP3 có thay đổi thì anh em nào biết code chủ động sửa lại mà dùng luôn.

Hiện tại đang đặt ở GitHub, mở theo địa chỉ này: https://github.com/quynh-ng/MP3.HQLinks

Nếu muốn dùng luôn thì download 03 files trong folder "bin" về là OK. Chú ý: chạy trên Windows, cần có .NET Framework 4.5, nếu là Windows 10 thì download về dùng được ngay (vì cái .NET 4.5 này trong Windows 10 có sẵn rồi).

Còn muốn lấy source code thì có sẵn ở folder "src" rồi, nguyên project với mã là viết bằng C#, project/solution thì mở bằng Visual Studio 2015 là OK.

Chú ý: download về xong thì nhớ biên tập lại các tag của MP3, thêm ảnh cover để đưa vào thư viện nhạc trên điện thoại thì cái nào nhìn ra cái đó nhé - xem bài này.

10 năm iPhone

Ngày 9/1/2007 (10 năm trước), Steve Jobs - cố CEO của Apple đã giới thiệu phiên bản iPhone đầu tiên (lúc đó vẫn không có cách nào xem trực tiếp ở Việt Nam được). Sau đó bản iPhone này nhận được đủ cả loại chê bai.

Hôm nay, 9/1/2017 (10 năm sau) thì những anh smartphones hào kia đâu rồi? Nokia đâu rồi? Paml đâu rồi? Và sắp tới cũng sẽ là "BackBerry/RIM đâu rồi?". Và dù thích hay ghét thì đều phải thừa nhận iPhone đã thay đổi toàn bộ smartphone và là hình mẫu cho tất cả các loại smartphones trong 10 năm qua.

Nhân sự kiện này thì post lại series video ra mắt iPhone trong 10 năm vừa qua (post lại vì hồi trước không sao tìm được bản HD).




2007 - iPhone phiên bản đầu tiên


2008 - iPhone 3G


2009 - iPhone 3GS


2010 - iPhone 4


2011 - iPhone 4S (01 ngày sau Apple chính thức thông báo Steve Jobs qua đời)


2012 - iPhone 5


2013 - iPhone 5C


2013 - iPhone 5S


2014 - iPhone 6 & 6 Plus


2015 - iPhone 6s & 6s Plus


2016 - iPhone SE


2016 - iPhone 7 & 7 Plus

Make America great again

Nước Việt là của người Việt. Người Việt sẽ dùng hàng Việt. Lịch sử của Việt Nam là lịch sử của giữ nước. Lịch sử của Việt Nam là đánh đuổi ngoại xâm. Chưa bao giờ và không bao giờ có chỗ cho Trung Quốc ở đất nước này. Trung Quốc, hàng Trung Quốc, người Trung Quốc phải biến mất khỏi Việt Nam. Cùng nhau, chúng ta sẽ làm Quốc gia này trở nên vĩ đại, một lần nữa.
Nghe cũng khá thuyết phục chứ, nhỉ? Và cứ thử đặt những luận điểm này vào một ứng viên cho chức tổng thống Việt Nam (à, dĩ nhiên là giả tưởng), liệu bạn có – ít nhất là cân nhắc, việc đưa cho ông/ bà ta một phiếu bầu hay không?

Nếu có, xin chúc mừng, bạn chắc chắn cũng sẽ là đối tượng mục tiêu của Donald Trump, Adolf Hitler và hàng loạt ứng cử viên khác mà sau này sẽ khiến người đời sẽ thốt lên:” Làm thế quái nào mà một kẻ như vậy lại có thể trúng cử được?”.

Và ngay sau đây, chúng ta sẽ đi tìm câu trả lời cho câu hỏi ấy.


Bạn có thấy “Make America great again” và “Aryan master race - Chủng tộc Aryan thượng đẳng” có sự tương đồng không? Đây chính là 2 luận điểm của Donald Trump và Adolf Hitler, giống nhau một cách kì lạ dù cách xa nhau tới 70 năm, và chắc chắn trong 70 năm nữa, người ta vẫn sẽ bắt gặp những tuyên ngôn tương tự. Đó là những câu nói đánh thẳng vào sự tự tôn dân tộc luôn ẩn hiện, dù ít hay nhiều, ở mỗi Quốc gia. Cảm giác lâng lâng tự hào khi bạn lần đầu nghe thấy tiếng Quốc ca vang lên tại Olympic hay xúc động khi nghe kể về những chiến công trong lịch sử của cha ông cũng chính là những điều như vậy. Chỉ có điều, chính sự tự hào và lòng tự tôn ấy ấy cũng sẽ trở nên nguy hiểm khi trở thành lòng dân tộc hẹp hòi. Mà những tư tưởng như vậy không nhất thiết chỉ xuất hiện tại những nước “lớn”.

Ở Việt Nam, hàng ngày, hàng giờ, có những người vẫn hả hê “Đáng đời chúng nó” khi nghe tin người dân Trung Quốc gặp nạn. Ở Việt Nam, cũng đang có những người cười đùa trên nỗi đau của cả một dân tộc như Chiêm Thành, coi như đó là việc đương nhiên. Ở Việt Nam, cũng có những người mơ về một ngày thống nhất Lưỡng Quảng và nói chuyện “diệt chủng” dân Tàu dễ như nói chuyện mua rau ngoài chợ.

Chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi có thể làm cho người ta mù quáng. Người ta tìm thấy trong chủ nghĩa đó một sự thỏa thuê cá nhân để cảm thấy bản thân vĩ đại và cao cả hơn những gì họ vốn có và hạ thấp tất cả những kẻ xung quanh.

Vậy nên, cũng không có gì khó hiểu khi một người phân biệt giới tính, kì thị chủng tộc, sẵn sàng bộc lộ sự ích kỉ và vô lương của mình một cách công khai như Donald Trump đang đường hoàng đi đến những nấc thang cuối cùng để leo vào Nhà Trắng. Trump hứa sẽ xây một bức tường ngăn cách Mexico và người da màu, Trump tin rằng các chính sách công đều là lãng phí, Trump kích động một cuộc chiến toàn diện vào Trung Quốc để lấy lại vị thế của Hoa Kì.

Tất cả những điều tưởng như ngớ ngẩn và hoang đường với người dân các nước bỗng trở nên hợp lý và đáng kì vọng với một số không nhỏ người Mỹ, những người luôn sẵn sàng tin vào sự thượng đẳng của bản thân, tin vào thiên đường của sự áp bực mà ở đó họ, hay Quốc gia/ dân tộc của họ sẽ đứng bên trên người khác. Đã luôn và sẽ luôn có những người mù quáng tin vào những điều như vậy.



Đây là một post ở trên page “Ăn rau muống nói chuyện lịch sử” trước ngày bầu cử tổng thống Hoa Kỳ (8/11/2016), tuy mục đích chính là nói về chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi mà Donald Trump (giờ đã là tổng thống đã đắc cử) là đại diện (và có liên hệ sang Việt Nam), nhưng có khá nhiều điểm liên hệ với một số người xung quanh khi đến giờ này vẫn còn tư tưởng "khát máu" dù tuổi khá trẻ (dưới 50 - làm việc trong cơ quan công quyền). Thế nên post lại để đôi khi đọc lại, và cũng để nhớ để mà tránh xa những người như thế này.

Lịch sử - và thời gian sẽ là câu trả lời.

“Văn Minh”

© Mạnh Kim (Facebook)

Đọc cái gọi là “bộ quy tắc ứng xử” của thành phố “ngàn năm văn vật” chỉ thấy nực cười, không phải vì một số quy định kỳ lạ mà là sự mỉa mai nằm trong bản chất sự việc. Cái cây văn hóa một thời bị đốn chặt không thương tiếc, đến mức cái gốc cũng thối ruỗng, giờ lại lượm lặt vài chiếc cành khô và trưng ra rồi gán cho nó là “văn hóa” và gọi đó là “những quy tắc ứng xử cơ bản”! Câu chuyện này khiến nhớ lại thời điểm Trung Quốc chuẩn bị Thế vận hội 2008, khi cả nước Trung Quốc giương cao khẩu hiệu “người người văn minh, nhà nhà văn minh”.

Hệt như mọi phong trào khác của đất nước cộng sản sống với “văn hóa tuyên truyền” và “văn hóa cổ động”, “sống văn minh” cũng được xây dựng thành “phong trào thi đua” để “đón chào Thế vận hội”. Không bạ đâu khạc đó, không vứt rác lung tung, không thụi cùi chỏ vào mặt nhau khi tranh cãi… là vài trong số “quy tắc ứng xử” được Trung Quốc phát động. “Giới chức văn hóa” gọi đó là sự “điều chỉnh “phần mềm” văn hóa công cộng”. Chiến dịch được thực hiện đồng bộ tại khắp thành phố lớn, từ các khóa dạy ngắn trên truyền hình, biểu ngữ tuyên truyền đến các cuộc “thi ứng xử” tại nhiều địa phương…

Các chương trình trò chuyện truyền hình, kịch, tiểu phẩm hài – tóm lại là nhiều hình thức phương tiện truyền thông – đều được tận dụng để dạy dân chúng sống lịch sự hơn, từ cách đi đứng-xếp hàng nơi công cộng đến việc dùng điện thoại. Nhiều đại học cũng tổ chức thi ứng xử; biểu ngữ tuyên truyền được dán khắp làng mạc; và bà con chòm xóm được khuyến khích tham gia cuộc thi “cộng đồng văn minh”.

“Ăn uống cho phải phép cũng là một vấn đề lớn” – theo giáo sư Ge Chenhong – “Dân Trung Quốc có thói quen húp xì xụp, không hề biết định nghĩa cái khăn lót là gì, nhổ xương toèn toẹt lên bàn hoặc xuống sàn. Cách đây 20 năm thì không sao nhưng bây giờ thấy kỳ lắm!”. “Ở đây, bạn có thể thấy những người mới hôm qua còn chưa có cái ăn mà hôm nay đã là triệu phú” – lời kể của June Yamada, hiệu trưởng một trường dạy nghi thức giao tiếp và ứng xử, tác giả quyển "Hãy nói như thế này, bạn nhé!" – “Họ có được ăn học đầy đủ hồi nào đâu nhưng họ có tiền. Vì vậy, họ vẫn tiếp tục quên đi tắm trong ba ngày”!

Trước đó, mùa hè 2005, chính quyền Bắc Kinh thực hiện “tháng giáo dục ứng xử trong công ty” trong khuôn khổ chiến dịch văn minh thực hiện toàn quốc. Hơn 100.000 công nhân phải tham gia khóa huấn luyện cách cười; vận vớ sạch khi đến công sở; vệ sinh cá nhân tươm tất... Tháng 5-2007, nhân viên “Phòng văn minh tinh thần Bắc Kinh” (có cả một cơ quan như thế!) túa ra đường phố để phát tờ rơi và kêu gọi bà con chấm dứt khạc nhổ bừa bãi. Trong 7 ngày, người ta phát 100.000 túi nhổ nhưng gần như rất ít người xài. Vào ngày 11 hàng tháng, nhân viên tuyên truyền văn hóa xuất hiện tại nhiều địa điểm công cộng, cầm cờ vẫy, kêu gọi mọi người… xếp hàng trật tự…


Thế nhưng rồi sao? Sau ngần ấy thời gian được “điều chỉnh phần mềm văn hóa”, người dân nói chung và du khách Trung Quốc nói riêng vẫn “nổi tiếng” với những hành vi kinh khủng của họ. Trung Quốc vẫn tiếp tục “khủng hoảng văn hóa” ở nhiều mặt. Reuters (27-12-2016) cho biết, Trung Quốc chuẩn bị thực hiện cái gọi là “cuộc cách mạng nhà vệ sinh” với dự án xây mới hoặc “cải tạo” 100.000 nhà vệ sinh công cộng. Những ai từng đi du lịch Trung Quốc hẳn có thể “cảm nhận” “sự khác biệt” của nhà vệ sinh công cộng nước này như thế nào (tôi là… một “nhân chứng”!).

Văn hóa không thể xây dựng từ những chiến dịch tuyên truyền, đặc biệt khi mà văn hóa đã bị đốn trốc gốc, khi nhận thức văn hóa đã bị uốn nắn lệch lạc. Không thể xây căn nhà khi mà cái móng đã mục rữa. Văn hóa là dựng người. Văn hóa không thể đến từ những “mô hình” mang tính hình thức như “khu phố văn hóa” hoặc “làng văn hóa”. Văn hóa cũng khó có thể trở thành một nếp sống đàng hoàng lâu dài, nếu nó được thực hiện như một cách “đối phó thời vụ” qua các chiến dịch “thi đua”; và khi “phản xạ có văn hóa” đã dần bị triệt tiêu. Để kiến tạo lại một nền văn hóa xuống dốc, điều cần làm là tìm hiểu nguyên nhân khiến nó suy đồi và sửa lại từ đó, chứ không phải tạo ra cái gọi là “bộ quy tắc ứng xử”. Điều đó cũng giống như tưới vài giọt nước cho một cái cây khô mục đã chết. Giáo dục và xây dựng căn bản đạo đức mới là những viên gạch cần thiết để dựng ngôi nhà văn hóa. Hơn nữa, “phần mềm văn hóa” không có giá trị gì nếu bản thân “hệ điều hành” không có văn hóa.

Kitten vs Lizard

Đầu năm post nội dung vui vẻ tý nhá...



Chuyện tử tế - Trần Văn Thuỷ

Bộ phim của đạo diễn Trần Văn Thuỷ đã làm hơn 30 năm nhưng cho đến giờ này vẫn còn tính thời sự (cho dù vẫn còn ít người Việt cả trong và ngoài nước biết đến bộ phim này - một bộ phim khác nữa là "Hà Nội trong mắt ai").

Đạo diễn Trần Văn Thuỷ

Những ngày qua đã có quá nhiều post về những điều không tích cực (chủ yếu về công ty lừa đảo Thiên Ngọc Minh Uy), vậy đóng lại năm 2016 này bằng một nội dung tích cực đã có cách đây 30 năm (tất nhiên xem xong thì vẫn nặng đầu thôi).

Bộ phim "Chuyên tử tế" - 1985 (gồm cả nội dung giới thiệu)


Đọc thêm: Đạo diễn Trần Văn Thuỷ nói về chuyên tử tế ngày nay (trả lời phỏng vấn RFA, đã có trong clip trên)


    Clip giao lưu của ông Trần Văn Thuỷ nhân sự kiện 30 năm bộ phim "Chuyện tử tế" - Truyền hình VOV


    Bộ phim "Hà Nội trong mắt ai" - 1982 - Được gọi là tập 1 của "Chuyện tử tế" (dù không liên quan gì)

    Thiên Ngọc Minh Uy - Một công ty lừa đảo táng tận lương tâm

    Mềnh biết đến tiếp thị đa cấp độ (MLM - Multi-Level Marketing) hay còn gọi là bán hàng đa cấp hoặc bán hàng truyền tiêu là từ rất sớm (năm 2000), sau đó phải "chiến đấu" với một loạt các dạng biến tướng từ MLM sang Pyramid (kim tự tháp - nghĩa là biến tướng từ mô hình bán hàng đa cấp thành mô hình tuyển thành viên đa cấp để hưởng hoa hồng). Hai công ty đầu tiên mình "chiến đấu" điên cuồng với chúng nó để chúng nó không lừa thêm được ai nữa, đó là NB - Natural Beauty (mỹ phẩm của Đài Loan) và VIP - Vision International People (thực phẩm chức năng của Nga).

    Sau nhiều lần tranh luận, tham khảo các nguồn thông tin thì chốt được 3 điểm chính của một công ty MLM:
    1. Hàng hoá: ai cũng có thể mua được hàng mà không cân phải tham gia hệ thống.
    2. Hoa hồng: có được từ việc bán hàng (lưu thông hàng hoá và phát sinh doanh số)
    3. Trả lại hàng: cho phép trả lại hàng hoá (chứng từ/hoá đơn đầy đủ)

    chỉ cần vi phạm vào 1 trong 3 điều trên thì công ty đó là công ty lừa đào (dạng kim tự tháp), cụ thể như sau:
    1. Hàng hoá: Hệ thống lừa đảo (kim tự tháp - pyramid) buộc người mua phải tham gia hệ thống (trở thành thành viên trong mạng lưới) mới mua được hàng.
    2. Hoa hồng: có được từ tuyển thành viên tuyến dưới mới
    3. Trả lại hàng: không cho trả lại hàng hoá (và thông thường là không có chứng từ, hoá đơn bán hàng hoặc giở trò để lấy mất hợp đồng/giấy tờ ký kết)

    Sau những năm bùng phát đó, các công ty lừa đảo cũng dần ít đi, tuy nhiên với sự ngu dốt và tham lam của dân Việt, kèm với sự hám ăn (tham nhũng) của hệ thống thì tất yếu là các công ty kiểu này sẽ xuất hiện trở lại sau đó nhiều hơn nữa.

    Và trong thời gian vài năm gần đây, một công ty mới đã xuất hiện với cái tên "Thiên Ngọc Minh Uy", tất nhiên là so với 3 tiêu chí đã nêu trên thì khẳng định được luôn đó là một công ty lừa đào, và lừa đảo ở mức độ tận cùng của táng tận lương tâm, và cả với quy mô rất lớn. Lẽ tất nhiên là sẽ bị soi, và báo chí cũng sẽ có các điều tra, nhưng Thiên Ngọc Minh Uy vẫn sống, và mãi tới giờ mới có nhiều hơn nữa các phóng sự điều tra của báo chí (tuy nhiên, nhiều bài báo cũng đã bị gỡ đi - lo lót tốt mà).


    Câu hỏi đặt ra là: Thế lực nào đứng sau bảo kê để cái công ty lừa đảo táng tận lương tâm này vẫn tiếp tục mạnh và gây hoạ cho người dân? Và post này là tổng hợp lại những bài báo điều tra của một số báo chí/cá nhân ở Việt Nam về cái công ty lừa đảo táng tận lương tâm này, để tìm hiểu và đợi chờ câu trả lời (từ cơ quan hữu quan).


    Loạt phóng sự điều tra của Báo điện tử VnMedia (của Bộ Thông tin và Truyền thông) vào tháng 12/2016 về công ty lừa đảo này:


    Loạt phóng sự điều tra của Báo điện tử VietnamNet vào tháng 4/2016 về công ty lừa đảo này:


    Một số clip phóng sự của VTV, VTC, ANTV về công ty lừa đảo này:


    Xem toàn bộ các bài viết trên blog về công ty lừa đảo Thiên Ngọc Minh Uy này.